Tiểu sử Thánh Teresa Calcutta

  • 03/10/2019

Mẹ Teresa là người sáng lập Dòng Truyền giáo Bác ái, thuộc hội thánh Công giáo Roma gồm những người phụ nữ chuyên giúp đỡ người nghèo. Được coi là một trong những người nhân đạo vĩ đại nhất của Thế kỷ 20, Mẹ đã được phong thánh vào năm 2016 & thường được gọi là Thánh Teresa Calcutta .

 

 

Mẹ Teresa là ai?

Teresa được biết đến với tên gọi quen thuộc của GH Công giáo là Thánh Teresa ở Calcutta, đã dành cả cuộc đời của mình để chăm sóc người bệnh và người nghèo. Sinh ra ở Macedonia , cha mẹ là người gốc Albania và đã dạy học ở Ấn Độ 17 năm, Mẹ Teresa đã trải nghiệm "Tiếng gọi trong ơn gọi" vào năm 1946. Mẹ đã thành lập một nhà tập trung; trung tâm dành cho người mù, người già , người khuyết tật; và những người phong cùi.

Năm 1979, Mẹ Teresa đã nhận giải thưởng Nobel Hòa bình cho công việc Bác Ái của mình. Mẹ qua đời vào tháng 9 năm 1997 và được phong chân phước vào tháng 10 năm 2003. Vào tháng 12 năm 2015, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã nhận ra một phép lạ thứ hai được cho là qua sự bầu cử của Mẹ Teresa, dọn đường cho Mẹ được phong thánh vào ngày 4 tháng 9 năm 2016.

 

Gia đình và thời trẻ của Mẹ Teresa

Mẹ Teresa sinh ngày 26 tháng 8 năm 1910 tại Skopje, thủ đô hiện tại của Cộng hòa Macedonia. Ngày hôm sau, cô bé được rửa tội với tên Agnes Gonxha Bojaxhiu.

Cha mẹ của Teresa, Nikola và Dranafile Bojaxhiu, là người gốc Albania; Cha cô là một doanh nhân làm nghề thầu xây dựng, buôn bán thuốc men và các hàng hóa khác. Bojaxhius là một gia đình Công giáo sùng đạo, và Nikola tham gia tích cực vào các hoạt động tại nhà thờ địa phương cũng như góp phần vào chính trị thành phố với tư cách là người ủng hộ độc lập tiếng Albania.

Năm 1919, khi Mẹ Teresa - lúc đó là Agnes - chỉ mới tám tuổi, cha cô đột nhiên ngã bệnh và qua đời. Trong khi nguyên nhân cái chết của ông vẫn chưa được biết rõ, nhiều người đã suy đoán rằng kẻ thù chính trị đã đầu độc ông.

Sau khi cha cô qua đời, Agnes trở nên thân thiết với mẹ cô, một người phụ nữ ngoan đạo và nhân ái đã truyền cho con gái cô một cam kết sâu sắc với lòng từ thiện. Mặc dù không giàu có, Agnes Bojaxhiu đã thường xuyên mời những người nghèo trong thành phố để dùng bữa với gia đình. "Con tôi, không bao giờ ăn một miếng trừ khi bạn chia sẻ nó với người khác," Mẹ cô nói về con gái mình.

 

Giáo dục và Ơn gọi

Agnes theo học tại một trường tiểu học do tu viện điều hành và sau đó là trường cấp hai do nhà nước điều hành. Khi còn là một cô gái, cô đã hát trong dàn hợp xướng Thánh Tâm địa phương và thường được yêu cầu hát solo. Hội này đã thực hiện một cuộc hành hương hàng năm đến Nhà thờ Madonna Đen ở Letnice, và trong một chuyến đi như vậy vào năm 12 tuổi, lần đầu tiên cô cảm thấy được kêu gọi một cuộc sống tu trì. Sáu năm sau, vào năm 1928, một Agnes Bojaxhiu, 18 tuổi, quyết định trở thành một nữ tu và lên đường sang Ireland để gia nhập Chị em Loreto ở Dublin. Chính tại đó, cô đã lấy tên là Chị Mary Teresa theo tên Thánh Thérèse của Lisieux.

Một năm sau, Chị Mary Teresa đi du lịch đến Darjeeling, Ấn Độ ; Vào tháng 5 năm 1931, cô đã thực hiện Lời khấn đầu tiên. Sau đó, cô được gửi đến Calcutta, nơi cô được phân công giảng dạy tại trường trung học dành cho nữ sinh Saint Mary, một trường do các chị em Loreto điều hành và chuyên dạy cho các cô gái từ các gia đình nghèo nhất ở thành phố Bengal. Chị Teresa đã học nói cả tiếng Bengal và tiếng Hindi một cách trôi chảy khi cô dạy địa lý và lịch sử và tận tâm giảm nghèo cho các cô gái thông qua giáo dục.

Vào ngày 24 tháng 5 năm 1937, Cô tuyên khấn trọn đời với ước nguyện của mình hướng đến một cuộc sống nghèo khổ, khiết tịnh và vâng lời. Theo thông lệ của các nữ tu Loreto, cô đã nhận danh hiệu "Mẹ" sau khi khấn trọn và do đó được gọi là Mẹ Teresa. Mẹ Teresa tiếp tục giảng dạy tại Saint Mary's, và năm 1944, Mẹ trở thành hiệu trưởng của trường. Nhờ lòng tốt, sự rộng lượng và cam kết không ngừng đối với việc học tập của học sinh, Mẹ đã tìm cách dẫn họ đến một cuộc đời dâng hiến cho Chúa Kitô. "Hãy cho tôi sức mạnh để trở thành ánh sáng của cuộc đời họ, để cuối cùng tôi có thể dẫn dắt họ đến với bạn," Mẹ viết trong lời cầu nguyện.

 

"Tiếng gọi trong ơn gọi"

Vào ngày 10 tháng 9 năm 1946, Mẹ Teresa đã trải qua một ơn gọi thứ hai, "tiếng gọi trong ơn gọi" sẽ mãi mãi thay đổi cuộc đời Mẹ. Khi đang đi trên một chuyến tàu từ Calcutta đến chân đồi Hy Lạp Mẹ nói rằng Chúa Kitô đã nói chuyện với Mẹ và bảo Mẹ từ bỏ việc dạy học để làm việc trong khu ổ chuột ở Calcutta, giúp đỡ những người nghèo nhất và bệnh tật nhất của thành phố.

Vì Mẹ Teresa đã thề vâng lời, nên Mẹ không thể rời bỏ tu viện mà không có sự cho phép chính thức. Sau gần một năm rưỡi xin phép & chờ đợi, vào tháng 1 năm 1948, cuối cùng Mẹ đã nhận được sự chấp thuận để theo đuổi cuộc gọi mới này. Tháng 8 năm đó, Mẹ được tặng chiếc xe Sari xanh trắng mà Mẹ sẽ di chuyển đến hết đời, Mẹ rời tu viện Loreto và lang thang vào thành phố. Sau sáu tháng huấn luyện y tế cơ bản, lần đầu tiên Mẹ đi vào khu ổ chuột của Calcutta với mục tiêu không cụ thể hơn là giúp đỡ "những người không mong muốn, không được yêu thương, không được chăm sóc".

 

Truyền giáo trong bác ái

Mẹ Teresa đã nhanh chóng chuyển lời kêu gọi của mình thành những hành động cụ thể để giúp đỡ người nghèo của thành phố. Mẹ bắt đầu một trường học ngoài trời và thành lập một ngôi nhà cho người nghèo sắp chết trong một ngôi nhà đổ nát, Mẹ thuyết phục chính quyền thành phố quyên góp cho công việc của mình. Vào tháng 10 năm 1950, Mẹ đã giành được sự công nhận cho một giáo đoàn mới, Hội dòng Truyền giáo Bác ái, mà Mẹ thành lập chỉ với một số ít thành viên, hầu hết trong số họ là giáo viên hoặc học sinh cũ của Trường St. Mary.

Khi nhân sự của hội dòng phát triển và quyên góp từ khắp Ấn Độ đến toàn thế giới, phạm vi hoạt động bác ái của Mẹ Teresa mở rộng theo cấp số nhân. Trong suốt những năm 1950 và 1960, Mẹ đã thành lập một trại dành cho người cùi, trại trẻ mồ côi, viện dưỡng lão, phòng khám gia đình và một chuỗi các phòng khám sức khỏe di động.

Năm 1971, Mẹ Teresa tới thành phố New York để mở ngôi nhà bác ái đầu tiên có trụ sở tại Mỹ và vào mùa hè năm 1982, Mẹ đã bí mật đến Beirut, Lebanon, nơi Mẹ đi qua giữa Christian East Beirut và Muslim West Beirut để giúp đỡ trẻ em của các tôn giáo khác nhau. Năm 1985, Mẹ Teresa trở lại New York và phát biểu tại lễ kỷ niệm 40 năm Đại hội đồng Liên Hợp Quốc. Khi đó, Mẹ cũng mở Gift of Love, ngôi nhà chăm sóc những người nhiễm HIV / AIDS.

 

Giải thưởng và công nhận của Mẹ Teresa

Vào tháng 2 năm 1965, Giáo hoàng Paul VI ban tặng Thư khen ngợi các nhà truyền giáo từ thiện, khiến Mẹ Teresa bắt đầu mở rộng ra trên toàn thế giới. Vào thời điểm bà qua đời vào năm 1997, Hội Truyền giáo từ thiện có số lượng hơn 4.000 - ngoài ra còn có hàng ngàn tình nguyện viên khác - với 610 cơ sở tại 123 quốc gia trên thế giới.

Sự khen ngợi chỉ là sự khởi đầu, vì Mẹ Teresa đã nhận được nhiều danh dự khác nhau cho tổ chức từ thiện không mệt mỏi và hiệu quả của mình. Mẹ đã được trao giải Ngọc của Ấn Độ, vinh dự cao nhất dành cho thường dân Ấn Độ, cũng như Huy chương Vàng của Liên Xô hiện không còn tồn tại của Ủy ban Hòa bình Liên Xô. Năm 1979, Mẹ Teresa đã được trao giải Nobel Hòa bình để ghi nhận công việc của Mẹ "trong việc mang lại sự giúp đỡ cho nhân loại đau khổ".

 

Phê bình của Mẹ Teresa

Bất chấp lời khen ngợi rộng rãi này, cuộc sống và công việc của Mẹ Teresa đã có những tranh cãi. Đặc biệt, Mẹ đã nói ra những lời chỉ trích về một số học thuyết gây tranh cãi của Giáo hội Công giáo, như phản đối biện pháp tránh thai và phá thai. "Tôi cảm thấy kẻ hủy diệt hòa bình lớn nhất hiện nay là phá thai", Mẹ Teresa nói trong bài giảng Nobel năm 1979 của mình.

Năm 1995, Mẹ công khai ủng hộ một cuộc bỏ phiếu "không" trong cuộc trưng cầu dân ý ở Ailen để chấm dứt lệnh cấm hiến pháp của nước này đối với việc ly hôn và tái hôn. Những lời chỉ trích nặng nề nhất về Mẹ Teresa có thể được tìm thấy trong cuốn sách của Christopher : Mẹ Teresa trong Lý thuyết và Thực hành , trong đó Christopher lập luận rằng Mẹ Teresa tôn vinh sự nghèo khổ cho chính mình và đưa ra lời biện minh cho việc bảo tồn các thể chế và niềm tin mà nghèo đói lan rộng kéo dài.

 

Sự ra đi của Mẹ Teresa

Sau vài năm suy giảm sức khỏe, bao gồm các vấn đề về bệnh tim, phổi và thận, Mẹ Teresa qua đời vào ngày 5 tháng 9 năm 1997, ở tuổi 87.

 

Thư của mẹ Teresa

Năm 2003, việc xuất bản thư từ riêng của Mẹ Teresa đã cho ra sự đánh giá lại cuộc sống của Mẹ thông qua cuộc khủng hoảng đức tin mà bà phải chịu đựng trong hầu hết 50 năm cuối đời.

Trong một lá thư tuyệt vọng gửi cho một người bạn tâm tình, Mẹ đã viết: "Đức tin của tôi ở đâu sâu thẳm ngay trong đó không có gì, nhưng sự trống rỗng và bóng tối. Chúa ơi, đau đớn đến mức nào khi tôi không biết về nỗi đau này. những lời nói và suy nghĩ mà đám đông trong tim tôi và khiến tôi đau khổ không thể kể xiết. " Mặc dù những tiết lộ như vậy gây sốc với nhiều người khi chỉ nhìn những hình ảnh công khai của Mẹ, nhưng họ cũng đã khiến Mẹ Teresa trở thành một nhân vật đáng tin cậy và nhân văn hơn đối với tất cả những người gặp nghi ngờ trong niềm tin của họ.

 

Phép lạ và tiến trình phong thánh của Mẹ Teresa

 

 

Năm 2002, Vatican đã công nhận một phép lạ liên quan đến một người phụ nữ Ấn Độ tên là Monica Besra, người nói rằng cô đã được chữa khỏi một khối u bụng nhờ sự can thiệp của Mẹ Teresa vào ngày kỷ niệm một năm ngày mất của Mẹ vào năm 1998. Mẹ đã được phong chân phước (tuyên bố trên thiên đàng). "Chân phước Teresa xứ Calcutta" vào ngày 19 tháng 10 năm 2003 bởi Giáo hoàng John Paul II .

Vào ngày 17 tháng 12 năm 2015, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã ban hành một sắc lệnh công nhận phép lạ thứ hai được cho là nhờ sự bầu cử của Mẹ Teresa, dọn đường cho Mẹ được phong thánh trong Giáo hội Công giáo La Mã. Phép lạ thứ hai liên quan đến sự chữa lành của Marcilio Andrino, một người đàn ông Brazil được chẩn đoán bị nhiễm virus não và rơi vào tình trạng hôn mê. Vợ, gia đình và bạn bè cầu nguyện với Mẹ Teresa, và khi người đàn ông được đưa vào phòng phẫu thuật để cấp cứu, anh tỉnh dậy mà không đau đớn và được chữa khỏi các triệu chứng của mình.

Mẹ Teresa đã được phong thánh vào ngày 4 tháng 9 năm 2016, một ngày trước ngày kỷ niệm 19 năm ngày mất của Mẹ. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã chủ sự thánh lễ phong thánh, được tổ chức tại Quảng trường Thánh Phero - Vatican. Hàng chục ngàn người Công giáo và khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới đã tham dự lễ phong thánh để vinh danh người phụ nữ được mệnh danh là thánh của người ngheo trong suốt cuộc đời vì công việc Bác ái của mẹ với người nghèo.

"Sau khi cân nhắc và cầu nguyện thường xuyên để được sự giúp đỡ của Thiên Chúa, và đã tìm kiếm lời khuyên của nhiều giám mục anh em của chúng tôi, chúng tôi tuyên bố và xác định Chân phước Teresa xứ Calcutta là một vị thánh, và chúng tôi ghi danh Bà ấy trong số các vị thánh, và rằng Bà ấy sẽ là Được cả Giáo Hội tôn kính như vậy" , Lời Đức Giáo hoàng Phanxicô nói bằng tiếng Latin.

Đức Giáo hoàng nói về cuộc đời phục vụ của Mẹ Teresa trong bài giảng. Mẹ Teresa, trong tất cả các khía cạnh của cuộc sống, là một người phân phát lòng thương xót thiêng liêng, sẵn sàng cho mọi người thông qua sự chào đón và bảo vệ cuộc sống của con người, những trẻ em chưa sinh ra và những người bị bỏ rơi và bị vứt bỏ ", Ngài nói : "những người đã trải qua đau khổ, bị bỏ lại để chết bên vệ đường, nhìn thấy nơi họ phẩm giá được Chúa ban cho. Mẹ Teresa đã lên tiếng trước sức mạnh của thế giới này, để họ có thể nhận ra tội lỗi của họ đối với tội ác mà họ tạo ra. "

ĐTC cũng nói với các tín hữu hãy noi gương Mẹ và thực thi bác ái. Công việc này là muối mang lại hương vị cho công đời của mình, đó là thứ ánh sáng tỏa ra trong bóng tối của nhiều người không còn nước mắt để rơi vào cảnh nghèo đói và đau khổ của họ, Ngài nói thêm. "Mẹ Teresa là hình mẫu của sự thánh thiện."

 

Di sản của mẹ Teresa

Kể từ khi qua đời, Mẹ Teresa vẫn được chú ý và nhắc đến. Với cam kết không ngừng nghỉ của mình để giúp đỡ những người gặp khó khăn nhất, Mẹ Teresa nổi bật như một trong những người nhân đạo vĩ đại nhất thế kỷ 20. Mẹ đã kết hợp sự đồng cảm sâu sắc và một cam kết nhiệt thành với sứ vụ của mình với các kỹ năng tổ chức và quản lý đáng kinh ngạc cho phép Mẹ phát triển một tổ chức truyền giáo quốc tế rộng lớn và hiệu quả để giúp đỡ những người nghèo khó trên toàn cầu.

Mặc dù quy mô khổng lồ của các hoạt động từ thiện của Mẹ và hàng triệu cuộc sống mà Mẹ chạm vào, cho đến ngày chết, Mẹ chỉ giữ quan niệm khiêm tốn nhất về thành tích của chính mình. Tóm tắt cuộc đời của mình, ​​Mẹ Teresa nói: "Bằng máu, tôi là người Albania. Theo quyền công dân, người Ấn Độ. Theo đức tin, tôi là một nữ tu Công giáo. Theo ơn gọi của tôi, tôi thuộc về thế giới. Với trái tim tôi, tôi hoàn toàn thuộc về Trái tim của Chúa Giêsu. "